|
Nguyễn Thị Hiền
Đã hát bọ mẹng (1) mấy mùa trăng Đã giữ quả còn mấy mùa hội Đã bao lần hẹn nhau bên suối Mình vẫn chẳng thể gần nhau
Anh lụi cụi vào rừng Em âu rầu lên rẫy Pố máng (2) anh không cho bỏ trầu Pố máng em không cho đánh tiếng Con gái khéo rồi người lớn gả bản lạ Em không thiết mắc cửi, không buồn đan len Em muốn thấy anh Chít khăn gùi chón (3)cơm sang đón Em muốn mang về nhà anh Hai chăn, hai đệm, hai gối Cùng anh làm mùa, cùng anh lo việc nhà trên dưới Lọ mạ (4)sẽ khỏe như anh Cách tắc (5) sẽ đẹp như em Sao anh không sang
Ngày mai khi không ngủ dậy nữa Người nhà em chặt ba nhát dao vào khung cửa sổ gian thờ Em thấy anh Chít khăn trắng trên đầu Gùi chón dưới cơm trên gà. Họ soạn cho em những gối, những đệm.. Gió không đưa em qua nhà anh mười hai gian im ắng Không đưa em qua gốc sắn trưa rẫy quạt mát cho nhau Em ướm vào hồn suối Chảy quanh
Người lớn đánh mảng Trẻ con đi cà kheo Anh chống gậy mân mê còn cũ. Nghe xuân về hát bọ mẹng cùng nhau.
--
N.T.H
Chú thích: (1)Bọ mẹng: hát giao duyên (2) Pố máng: cha mẹ (3)Chón: cái gùi (4)Lọ mạ: con trai mới sinh, chưa có tên riêng. (5)Cách tắc: con gái mới sinh, chưa có tên riêng. Mảng, cà kheo, ném còn : các trò chơi dân gian dân tộc Mường. |